TÔI ĐI NÂNG NGỰC

Vào một ngày đẹp giời giữa tháng 4 năm 2019, tọi quyết định một việc cực kỳ hệ trọng trong đời mình là đi “nâng cấp” vòng 1.

TÔI ĐI NÂNG NGỰC 2

Chọn ngày – chọn giờ để nâng ngực

Tôi có ý định thay đổi vòng 1 của mình từ rất lâu rồi nhưng do chưa đủ can đảm vì chỉ nghĩ đến mổ xẻ, dao kéo, đến thuốc, đến mùi bệnh viện… là đã thấy sợ. Nhưng cứ mỗi lần nhìn vòng 1 của mình mà tôi cảm thấy chán nản, đến mình còn nhìn thấy chán thì chắc chồng mình cũng yêu làm sao được.

Vậy là tôi lào vào “săn tìm” bác sĩ và trung tâm thẩm mỹ uy tín bắt đầu. Tôi tìm đến những người quen làm trong lĩnh vực thẩm mỹ, đồng nghiệp, “lê la” khắp các nhóm trên face đế tìm hỏi những người đã từng làm. Kết quả là tôi lạc vào mê cung của thông tin, có người bảo bác sĩ này tốt, người bảo bác này làm đẹp….

Cuối cùng, tôi chọn đặt niềm tin vào người bạn thân của mình và người bác sĩ mà cô ấy biết. Bác sĩ này có trung tâm thẩm mỹ không lớn, bác cũng không có quảng cáo rầm rộ, cũng không có tiếng tăm lẫy lừng. Nhưng do bạn tôi đã trực tiếp nhìn bác chăm sóc cho một khách hàng khác nên đó cũng được xem là đã “nhìn tận mắt”.

Tôi đặt niềm tin vào ông vì tôi thấy ông thân thiện, nhẹ nhàng và nhất là tôi cảm thấy chi phí đưa ra thực sự hợp lý và rõ ràng. Với tôi chi phí cho cuộc “đại phẫu” này tuy không quan trọng nhưng tôi thích sự rạch ròi.

Hẹn ngày đến tư vấn trước khi làm, tôi gặp trực tiếp bác sĩ sau khi đã thông qua một chị tư vấn. Khi tiếp xúc, tôi tin vào trực giác của người phụ nữ. Ông hỏi tôi muốn bộ ngực trông như thế nào và cho tôi xem đủ các loại túi nâng từ Đức, Mỹ, Pháp… để tôi thoải mái kiểm tra và lựa chọn. Tất nhiên là từng loại túi thì mức giá cũng thay đổi.

Tiếp theo, ông tư vấn cho tôi cả những rủi ro mà tôi có thể gặp phải như khi chọn ngực quá lớn thì nó ảnh hưỡng thế nào đến cơ thể hay cơ thể tôi nên chọn bao nhiêu là đẹp nhất. Sau đó ông chia sẻ thêm về cảm xúc khi thực hiện phẫu thuật, ông không nổi tiếng vì ông làm ít, ông chỉ làm một ngày tối đa 3 ca, và chỉ làm vài ngày, thời gian còn lại là nghỉ ngơi để đảm bảo sức khỏe. “ Làm nhiều, làm liên tục thì sẽ không thể đảm bảo tính tập trung và tỉnh táo trong từng ca, như vậy thì làm sao có bộ ngực đẹp được”.

Sau cùng, tôi chọn loại túi của Mỹ có giá khoảng từ 60 triệu, tôi chọn size trung bình, không quá to, miễn sao đẹp hơn so với cái “hiện tại” là tốt rồi. Tôi chọn túi gel vì nó an toàn, bền lâu và ít nguy hiểm nếu chẳng may có vỡ ra.

Tôi ký vào hợp đồng thỏa thuận kèm giấy bảo hành của hãng túi mà tôi chọn. Lúc này chưa thể quyết định luôn ngày thực hiện phẫu thuật vì bác sĩ đã kín lịch và bản thân tôi có chút tâm linh nên muốn chọn ngày, giờ tốt rồi báo lại sau. Lúc sắp ra về, bác sĩ bảo: “Em nhớ chọn khoảng thời gian sau hoặc trước kỳ kinh nguyệt nhé để đảm bảo mọi thứ ổn định nhất”.

Tôi cũng tâm linh nhưng không phải là quá mê tín. Chỉ đơn giả vì với tôi đây là việc quan trọng nên tôi muốn tìm thêm một chỗ dựa về mặt tinh thần để can đảm hơn.

Sau 7 ngày, tôi hẹn với bác sĩ sẽ làm lúc 9 giờ sáng ngày hôm sau. Dù ngày đó tôi có thể làm buổi chiều vì cũng có giờ tốt hợp với mình nhưng tôi chọn buổi sáng sớm vì nghĩ sau một đêm ngủ dậy, tinh thần thoải mái, cảm giác của bác sĩ sẽ tốt hơn.

“Ở ẩn” và ngắm ngực 24/7

TÔI ĐI NÂNG NGỰC 3

Sáng sớm ngày hôm đó, tôi có mặt ở bệnh viện mà bác sĩ chĩ định lúc 8 giờ sáng với các bụng trống rỗng (không được ăn 6 tiếng trước khi mổ và đại phẫu thì phải làm ở bệnh viện để đảm bảo vô trùng và gây mê.)

Cô y tá đưa cho tôi bộ đồ màu xám để thay và dẫn tôi vào một phòng sạch bóng đến mức tôi có thể soi gương trên sàn nhà, mùi thuốc của căn phòng xông lên làm tôi cảm giác hơi run vì lạnh… Cô y tá bảo tôi nằm lên bàn phẫu, sau đó bác sĩ đến và hỏi tôi vài câu về tình trạng sức khỏe, sau đó tôi thấy họ chuyền cho tôi một loại nước gì đó.

Sau này tôi mới biết đó là thuốc mê vì chỉ sau đó tôi chẳng biết gì nữa.

Khi tỉnh dậy tôi thi cảm giác hơi đau ở ngực, tôi hỏi giờ thì là khoảng 3 giờ chiều. Khẽ cựa mình tôi thấy hơi nhức nên lại nằm im. Ngó xuống vùng ngực thì tôi thấy “ngồn ngộn” một “quả núi” mà trước đây tôi chưa từng thấy. Cảm giác lúc đó vừa quen, vừa lạ, vừa mừng lại hồi hộp vì ngực vẫn còn quấn đầy băng nên không chắc hình dáng sẽ thế nào.

Thỉnh thoảng tôi cố ngồi dậy nhưng lại thấy chóng mặt nên lại thôi. Ngày hôm sau, tôi được chuyển từ phòng hồi sức xuống phòng nằm nghỉ thông thường. Nằm ở bệnh viện tổng cộng 3 ngày 2 đêm thì tôi mới được về nhà. Nằm cùng tôi có một chị cũng nâng ngực, chị ra sớm hơn tôi 1 ngày vì chắc cơ địa tốt hơn tôi.

Xuất viện về nhà, tôi chính thức “ở ẩn” trong 1 tuần, chỉ di chuyển từ giường ra nhà vệ sinh, còn lại mọi sinh hoạt khác tôi đành bảo cô con gái lớn của mình. Ngực thì bị bó cứng lại bằng áo định hình để không bị xê dịch. Áo này bác sĩ đưa cho tôi mặc xem như một món quà bác tặng cho các bệnh nhân. Bác sĩ dặn tôi phải mặc ít nhất 1 tháng.

Sau khoảng 10 ngày, tôi đến gặp bác sĩ để cắt chỉ, rửa vết thương và điều chỉnh lại áo ngực. Lúc này tôi mới thấy đường mổ ở dưới nách, đường mổ không lớn lắm khoảng 2 cm nhưng vẫn thấy rõ. Lúc đó, bác sĩ bảo là theo thời gian vết mổ sẽ mờ dần và thu nhỏ hơn so với bây giờ.

Sau đó tôi ngày nào cũng nhìn vòng 1 của mình, cảm giác nó lạ lắm, nó rất thích, bao cảm giác đau nhức, mệt mỏi nó như tan biến đi vì sự biến đổi kỳ diệu.

1 tháng sau ngày cắt chỉ, nói thật là cảm giác của tôi lúc đó đã bình thường, thỉnh thoảng ở một tư thế nào đó nó hơi nhói, nhưng theo bác sĩ muốn tự nhiên, thoải mái thì phải từ 6 đến 8 tháng. Đến giờ tôi đã làm ngực hơn 1 năm và hình như nó đã hài hòa vào cơ thể mình nên tôi hoàn toàn tự nhiên “sử dụng”, cả trong chuyện ấy…

Hôm nay, trước khi đi biển, đứng trước gương và ngắm nghía bộ ngực của mình tôi cảm thấy hối hận. Hối hận vì mình đã để quá lâu mà không làm ngay từ đầu…